Vài vấn đề được bàn đi bàn lại suốt nhiều thập niên mà không ngã ngũ, và hiểu vì sao chúng bế tắc là hiểu được phần lớn chính trị Mỹ.
Vì sao có những vấn đề không giải quyết được
Không phải vì thiếu dữ liệu hay thiếu thiện chí. Phần lớn các vấn đề dai dẳng nhất là nơi hai giá trị chính đáng va nhau, và không có cách nào thoả mãn cả hai cùng lúc.
Thêm vào đó là cấu trúc thể chế đã nói ở phần thể chế: nhiều điểm phủ quyết, ngưỡng đồng thuận cao, và quyền lực chia giữa liên bang với năm mươi bang. Một vấn đề cần đa số áp đảo mới giải quyết được thì sẽ đứng yên rất lâu.
Súng đạn
Một bên xuất phát từ quyền cá nhân được ghi trong hiến pháp và từ truyền thống tự vệ, nhất là ở vùng nông thôn nơi lực lượng chức năng ở xa. Bên kia xuất phát từ số liệu thương vong và từ so sánh với các nước có quy định chặt hơn.
Thực tế phức tạp hơn khẩu hiệu của cả hai phía: quy định đã rất khác nhau giữa các bang, và một số biện pháp cụ thể — kiểm tra lý lịch người mua, quy trình tạm giữ vũ khí với người có dấu hiệu nguy hiểm — nhận được mức ủng hộ cao trong dư luận ở cả hai phe, dù vẫn khó thành luật ở cấp liên bang.
Nhập cư
Gần như mọi phía đều đồng ý hệ thống hiện tại không vận hành tốt: thời gian chờ tính bằng nhiều năm tới nhiều thập niên với một số diện, thiếu lao động ở nhiều ngành, và một nhóm dân số lớn sống nhiều năm mà không có tư cách rõ ràng.
Chỗ không đồng ý là thứ tự ưu tiên: siết biên giới trước rồi mới bàn diện hợp thức hoá, hay làm song song. Vì mỗi phía coi bước của phía kia là điều kiện chứ không phải là phần của cùng một gói, các đợt cải cách lớn đã đổ vỡ nhiều lần ở đúng điểm này.
Y tế
Như phần y tế đã nói, chi phí cao mà kết quả ở cấp dân số không tương xứng. Điều đó ít ai tranh cãi.
Tranh cãi nằm ở giải pháp: mở rộng vai trò nhà nước để có sức thương lượng giá, hay tăng cạnh tranh thị trường và minh bạch giá. Mỗi hướng đều có nước khác làm và có kết quả để dẫn chứng, nên cuộc tranh luận không thiếu bằng chứng — nó thiếu đồng thuận về việc đánh đổi cái gì.
Bất bình đẳng
Khoảng cách thu nhập và tài sản đã giãn rộng trong nhiều thập niên. Con số thì các bên ít cãi nhau.
Chỗ khác biệt là cách diễn giải: một bên xem đó là hệ quả tự nhiên của một nền kinh tế thưởng cho kỹ năng và rủi ro, bên kia xem đó là dấu hiệu cơ hội không còn mở đều. Từ hai cách đọc ấy dẫn tới hai bộ chính sách rất khác nhau về thuế, giáo dục và an sinh.
Phân cực và điều bị phóng đại
Khoảng cách giữa hai phe trong giới chính trị đã giãn rõ rệt. Nhưng các khảo sát cũng cho thấy một điều ít được nhắc: người dân thường đánh giá quá cao mức độ cực đoan của phía bên kia, và khi được hỏi về từng chính sách cụ thể thay vì nhãn phe, mức đồng thuận cao hơn nhiều so với hình dung.
Truyền thông và mạng xã hội khuếch đại tiếng nói gay gắt nhất vì đó là thứ thu hút chú ý, khiến bức tranh trông chia rẽ hơn thực tế.
Nơi người ta vẫn đồng ý với nhau
Vì tin tức tập trung vào chỗ bất đồng, phần đồng thuận hiếm khi được kể. Nhưng nó tồn tại và khá rộng.
Các khảo sát nhiều năm cho thấy đa số ủng hộ những thứ ít lên mặt báo: đầu tư vào hạ tầng, mở rộng đào tạo nghề, minh bạch giá y tế, giữ vững vai trò của các vườn quốc gia, và giữ hệ thống trường công.
Ở cấp địa phương, nơi các quyết định cụ thể hơn và ít mang nhãn phe hơn, mức hợp tác giữa những người bất đồng ở cấp quốc gia thường cao hơn nhiều. Đây là điều dễ thấy nhất khi dự một buổi họp hội đồng thành phố — và cũng là lý do nhiều người khuyên bắt đầu từ đó nếu muốn hiểu nước Mỹ thay vì chỉ đọc tin.
Cách đọc cho đỡ lệch
Vài nguyên tắc thực tế khi theo dõi các chủ đề này từ xa. Phân biệt điều đang bàn là ở cấp liên bang hay cấp bang, vì quy định thật sự áp dụng thường nằm ở cấp bang. Phân biệt một lệnh tạm thời của một thẩm phán với một phán quyết ràng buộc toàn quốc. Và tìm xem bên mình không đồng tình đang lo điều gì — câu hỏi đó thường dẫn tới lập luận thật, thay vì phiên bản dở nhất của nó được trích lại để phản bác.
Vì sao các vấn đề này không được giải quyết dứt điểm?
Vì phần lớn là nơi hai giá trị chính đáng va nhau, cộng thêm cấu trúc thể chế đòi hỏi mức đồng thuận rất cao mới thay đổi được luật.
Quy định về súng có giống nhau cả nước không?
Không. Quy định khác nhau đáng kể giữa các bang, và nhiều nội dung thuộc thẩm quyền bang chứ không phải liên bang.
Xã hội Mỹ có thật sự chia rẽ như trên truyền thông không?
Khoảng cách trong giới chính trị là có thật, nhưng khảo sát cho thấy người dân thường đánh giá quá cao mức cực đoan của phía bên kia, và đồng thuận về từng chính sách cụ thể cao hơn hình dung.
Nên đọc tin về các chủ đề này thế nào cho đỡ lệch?
Phân biệt cấp liên bang với cấp bang, phân biệt lệnh tạm thời với phán quyết ràng buộc toàn quốc, và tìm hiểu điều mà phía mình không đồng tình đang thật sự lo ngại.