<?xml version="1.0" encoding="UTF-8"?><rss version="2.0"
	xmlns:content="http://purl.org/rss/1.0/modules/content/"
	xmlns:wfw="http://wellformedweb.org/CommentAPI/"
	xmlns:dc="http://purl.org/dc/elements/1.1/"
	xmlns:atom="http://www.w3.org/2005/Atom"
	xmlns:sy="http://purl.org/rss/1.0/modules/syndication/"
	xmlns:slash="http://purl.org/rss/1.0/modules/slash/"
	>

<channel>
	<title>Đất Nước Hoa Kỳ - Đất Nước Mỹ - Du Lịch Hoa Kỳ - Du Lịch Mỹ &#187; Định cư Mỹ</title>
	<atom:link href="http://datnuochoaky.com/tag/dinh-cu-my/feed" rel="self" type="application/rss+xml" />
	<link>http://datnuochoaky.com</link>
	<description>datnuochoaky.com</description>
	<lastBuildDate>Sun, 24 Apr 2016 16:52:52 +0000</lastBuildDate>
	<language>en-US</language>
	<sy:updatePeriod>hourly</sy:updatePeriod>
	<sy:updateFrequency>1</sy:updateFrequency>
	
	<item>
		<title>Chuyện tình người phụ nữ Việt làm xúc động nước Mỹ trên thời báo New York</title>
		<link>http://datnuochoaky.com/chuyen-tinh-nguoi-phu-nu-viet-lam-xuc-dong-nuoc-my-tren-thoi-bao-new-york.html</link>
		<comments>http://datnuochoaky.com/chuyen-tinh-nguoi-phu-nu-viet-lam-xuc-dong-nuoc-my-tren-thoi-bao-new-york.html#comments</comments>
		<pubDate>Tue, 12 Apr 2016 17:28:12 +0000</pubDate>
		<dc:creator><![CDATA[admin]]></dc:creator>
				<category><![CDATA[Cuộc Sống Hoa Kỳ]]></category>
		<category><![CDATA[di trú mỹ]]></category>
		<category><![CDATA[du học mỹ]]></category>
		<category><![CDATA[người Việt ở Mỹ]]></category>
		<category><![CDATA[thẻ xanh mỹ]]></category>
		<category><![CDATA[đầu tư mỹ]]></category>
		<category><![CDATA[Định cư Mỹ]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://datnuochoaky.com/?p=8</guid>
		<description><![CDATA[Thẻ xanh mỹ – Thời báo New York ngày 5.7 đã dành chuyên mục “Making it last” (Giữ sao cho bền) để giới thiệu chuyện tình của cặp vợ chồng Mỹ – Việt khiến nhiều người xúc động vì sự gắn bó bền chặt của họ Ông Tom Miller và bà Trần Tương Như đã]]></description>
				<content:encoded><![CDATA[<div id="stcpDiv">
<div class="entry clearfix">
<p><strong><em>Thẻ xanh mỹ</em> – Thời báo New York ngày 5.7 đã dành chuyên mục “Making it last” (Giữ sao cho bền) để giới thiệu chuyện tình của cặp vợ chồng Mỹ – Việt khiến nhiều người xúc động vì sự gắn bó bền chặt của họ</strong></p>
<div class="_fUc irc_mimg"><img class="irc_mi" src="http://img2.news.zing.vn/2013/07/10/1072013-thegioi-vm.jpg" alt="" width="500" height="375" /></div>
<p>Ông Tom Miller và bà Trần Tương Như đã gặp và yêu nhau từ ngày họ còn ở Việt Nam. Chỉ sau một tháng quen biết, họ đã tiến tới hôn nhân. Một đám cưới giản dị tới mức tối đa đã diễn ra vào tháng 7.1973 và họ đã sống êm đềm, hạnh phúc bên nhau cho đến bây giờ.</p>
<p>Thời báo New York đã vinh danh tình yêu và sự bền chặt của họ trong một chuyên mục mà chỉ dành riêng cho những cặp vợ chồng sống bên nhau từ 25 năm trở lên. Sau khi bài báo đăng tải, nhiều ý kiến bình luận đã tỏ sự xúc động, ngưỡng mộ và muốn kết bạn với cặp vợ chồng Mỹ- Việt này.</p>
<p>&nbsp;</p>
<p><strong>Gặp gỡ định mệnh</strong></p>
<p>Trên báo này, ông Tom Miller và bà Như đã kể về chuyện tình của họ, vượt qua mọi định kiến của xã hội thời bấy giờ như việc, “một cô gái Việt Nam tử tế đi cạnh một người đàn ông ngoại quốc là điều khó chấp nhận vào thời điểm đó”. Bà Như kể, ông Tom Miller lúc đó đến Việt Nam với vai trò là một nhân viên cứu trợ nhân đạo.</p>
<p>Cuộc gặp định mệnh của họ là lúc ông bấm chuông cửa nhà bà và trao cho bà một cơ hội làm việc trong tổ chức cứu trợ trẻ em UNICEF. “Lúc đó, một người đàn ông quá đỗi đẹp trai xuất hiện trước mắt tôi, cặp mắt to tròn, nụ cười ấm áp… đã làm rung động trái tim tôi” – bà Như nhớ lại khoảnh khắc tình yêu đến với mình. Bà Như nói rằng, mẹ bà đã tiên đoán trước đó rằng, năm 1973 bà sẽ kết hôn, nhưng bà luôn muốn làm ngược lại với lời tiên đoán đó, tuy nhiên cuối cùng đã không thể, định mệnh đã kết duyên hai người.</p>
<p>Còn ông Miller thì nhận xét về người bạn đời của mình rằng: “Có rất nhiều phụ nữ xinh đẹp. Điều hấp dẫn tôi ở Như là sự độc lập và thông minh. Cô bất cần, sắc sảo và hấp dẫn. Nhưng vẻ đẹp của cô cũng rất hấp dẫn”.</p>
<p>Bà Như đã sống phần lớn tuổi thơ ở nước ngoài khi theo mẹ sang học ở trường Oxford. Thời điểm năm 1972, bà trở về Việt sau khi tốt nghiệp Berkeley và làm cho đài truyền hình NBC, dạy tiếng Anh và làm nhân viên xã hội cho tới khi cưới ông Miller hồi năm 1973.</p>
<p>Sau đám cưới đơn giản ở New York, ông Miller có được việc làm ở California và hai ông bà quyết định tới đó sống cùng người anh trai cùng vợ và ba con của họ.</p>
<p>Ông Miller cũng thuyết phục bố mẹ bán nhà ở Chicago để mua nhà mới ở California đủ rộng cho cả đại gia đình.</p>
<p>Sang năm 1974 – năm ông Miller được giải thưởng của American Jaycees cho các hoạt động nhân đạo ở Việt Nam, nhà Như – Miller nhận một bé trai từ Việt Nam làm con nuôi và sinh con thứ hai vào năm 1979. Đó cũng là thời điểm mẹ và cha dượng của bà Như qua đời, để lại cho bà phải nuôi dưỡng hai người em cùng mẹ khác cha. Cuộc sống lúc đó trở nên khó khăn vô cùng, nhưng hai vợ chồng bà Như vẫn sát cánh bên nhau.</p>
<p>Cả hai ông bà đều tiếp tục làm việc khi đã có hai con đầu tiên cho tới khi bà Như phải tạm nghỉ việc một thời gian vì thấy cảnh cậu con thứ hai, Teddy Ky Nam, lúc đó 18 tháng tuổi, sáng ra cửa sổ tiễn mẹ và chiều mẹ về vẫn thấy con ở đó ngóng.</p>
<p>Sau này, khi các con đã lớn, bà Như đi làm trở lại với nhiều năm viết cho tờ San Jose Mercury News. Bà cũng từng làm thư ký báo chí cho ông Jerry Brown khi ông là thị trưởng Oakland (hiện ông là Thống đốc California).</p>
<p><strong>Duyên tình với Việt Nam</strong></p>
<p>Ông Miller trở lại hành nghề luật sư, chính nghề đã khiến ông có những liên quan đầu tiên tới Việt Nam. Ông Miller có những chuyến đi đầu tiên tới Việt Nam để giúp giảm nhẹ nỗi đau chiến tranh sau khi đọc về những thương vong trong chiến trận từ phía người dân mà chính quyền thường tìm cách ém đi.</p>
<p>Sau khi tìm gặp bác sỹ phẫu thuật chỉnh hình có tiếng Arthur Barsky – người chủ trì dự án chữa trị cho những thiếu nữ Hiroshima bị bỏng do bom hạt nhân, ông Miller đã bỏ nghề luật và sang Việt Nam cùng vị bác sỹ.</p>
<p>So sánh Sài Gòn của năm 1973 và 40 năm sau, ông Miller nói: “Thay đổi lớn nhất tôi nhận thấy khi trở lại Việt Nam sau chiến tranh là sự bình yên ở nông thôn. Khi bay qua vùng nông thôn trong thời chiến, tôi đã thấy cảnh cây cối chết rụi ngút tầm mắt do chất da cam mà Mỹ rải xuống và cũng không có vùng an toàn bên ngoài các thành phố lớn”. “Được trải nghiệm hòa bình thực sự là cảm giác tuyệt vời bất chấp các vấn đề đang tồn tại” – ông Miller nói.</p>
<p>Khi được hỏi điều gì đã khiến hai ông bà đến với nhau và sống bên nhau trong 40 năm qua, ông Miller nói: “Điều gắn kết chúng tôi là lo ngại chung về tác hại của chính sách ngoại giao của Mỹ, không chỉ ở Việt Nam mà còn ở những nơi khác nữa. Chúng tôi đã có những hành động độc lập về chuyện này cũng như cùng hợp tác với nhau trong những dự án. Không hề có sự buồn chán. Chúng tôi thích thú bên nhau và không e ngại gì cả”.</p>
<p>Hai ông bà đã tham gia giúp các trẻ em “mồ côi” Việt Nam trong “Chiến dịch không vận trẻ mồ côi” của Mỹ hồi năm 1975. Sau khi phát hiện ra nhiều trẻ trong số này không phải mồ côi mà có gia đình ở Việt Nam, ông Miller đã kiện Bộ trưởng Ngoại giao Henry Kissinger – người thông qua chiến dịch. Tuy nhiên vụ kiện đã không thành và hai ông bà tiếp tục trợ giúp cá nhân cho các gia đình Việt Nam và các trẻ em ở Mỹ được đoàn tụ.</p>
<p>Hai ông bà cũng trợ giúp trong việc làm phim về một trong số các trẻ em và bộ phim “Daughter From Da Nang” (Người con gái từ Đà Nẵng) đoạt giải phim tài liệu tại Liên hoan phim Sundance và được đề cử giải Oscar. Ông bà Miller cho biết, họ đã trở lại Việt Nam sống và làm từ thiện trong bốn năm từ hồi năm 2004 và đã giúp đỡ được rất nhiều trẻ em Việt Nam có hoàn cảnh khó khăn.</p>
<p>Bà Như nói, khoảnh khắc đáng nhớ nhất của bà là lúc trái tim như ai đó bóp chẹt, nghẹn ngào và thổn thức khi chính phủ Mỹ trao giải thưởng cho Miller vì những đóng góp nhân đạo của ông dành cho Việt Nam.</p>
<p>Theo: <strong>Xã Luận</strong></p>
</div>
</div>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://datnuochoaky.com/chuyen-tinh-nguoi-phu-nu-viet-lam-xuc-dong-nuoc-my-tren-thoi-bao-new-york.html/feed</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>Ở nước Mỹ, tại sao nói dối lại xấu xa hơn cả trộm cắp?</title>
		<link>http://datnuochoaky.com/o-nuoc-my-tai-sao-noi-doi-lai-xau-xa-hon-ca-trom-cap.html</link>
		<comments>http://datnuochoaky.com/o-nuoc-my-tai-sao-noi-doi-lai-xau-xa-hon-ca-trom-cap.html#comments</comments>
		<pubDate>Tue, 12 Apr 2016 17:24:13 +0000</pubDate>
		<dc:creator><![CDATA[admin]]></dc:creator>
				<category><![CDATA[Cuộc Sống Hoa Kỳ]]></category>
		<category><![CDATA[kinh nghiệm sống ở Mỹ]]></category>
		<category><![CDATA[mua nhà ở mỹ]]></category>
		<category><![CDATA[người Việt ở Mỹ]]></category>
		<category><![CDATA[nước mỹ]]></category>
		<category><![CDATA[Định cư Mỹ]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://datnuochoaky.com/?p=17</guid>
		<description><![CDATA[“Sự tin tưởng lẫn nhau” là quan trọng hay là không quan trọng? Nếu như trong một xã hội có một quy tắc hay một quy tắc ngầm đặt “sự tin tưởng lẫn nhau” là quan trọng thì nó là quan trọng, còn nếu trong một xã hội có một quy tắc hay một quy]]></description>
				<content:encoded><![CDATA[<div id="stcpDiv">
<div class="entry clearfix">
<p>“Sự tin tưởng lẫn nhau” là quan trọng hay là không quan trọng? Nếu như trong một xã hội có một quy tắc hay một quy tắc ngầm đặt “sự tin tưởng lẫn nhau” là quan trọng thì nó là quan trọng, còn nếu trong một xã hội có một quy tắc hay một quy tắc ngầm đặt “sự tin tưởng lẫn nhau” là không quan trọng thì nó không quan trọng.</p>
<div class="_fUc irc_mimg"><img class="irc_mi" src="http://www.daikynguyenvn.com/wp-content/uploads/2015/05/US.jpg" alt="" width="675" height="400" /></div>
<p>Tôi ở Mỹ học tập, làm việc và sinh sống đã 16 năm qua, sự hiểu biết về đất nước này đã dần dần sâu sắc hơn, từ bao quát mà nhìn thì thấy nước Mỹ nói chung là một quốc gia rất coi trọng danh dự. Trong con mắt của tôi, rất nhiều những hành vi “dễ tin” của người Mỹ thật sự là rất dễ dàng để bị mắc lừa.</p>
<h3>1. Để quên ví tiền trong thư viện cũng không phải lo lắng</h3>
<p>Đầu tiên, mọi người trong xã hội Mỹ Quốc đều có sự tin tưởng lẫn nhau. Đây là một mẩu chuyện nhỏ về việc không nhặt của rơi. Năm 2002, tôi đi học học vị tiến sĩ tại đại học Kansas, bởi vì khẩu ngữ <em>tiếng Anh</em> không tốt nên đã tham gia một hoạt động về <em>tiếng Anh</em> của trường. Đây là một chương trình giúp đề cao Anh ngữ cho các <em>du học sinh</em> nước ngoài. Trong chương trình có mời các học sinh người Mỹ có chuyên môn nói chuyện với các <em>du học sinh</em> nước ngoài.</p>
<p><img class=" wp-image-4068" src="http://thexanhmy.com/wp-content/uploads/2015/07/o-nuoc-my-tai-sao-noi-doi-lai-xau-xa-hon-ca-trom-cap.jpg" alt="Ở nước Mỹ, tại sao nói dối lại xấu xa hơn cả trộm cắp?" width="441" height="206" /></p>
<p>Một hôm, tôi đang nói chuyện với một cậu bạn người Mỹ, đột nhiên cậu bạn nói: “Tệ thật, tôi để quên ví tiền ở thư viện rồi”. Tôi vội vàng nói ngay: “Vậy cậu mau trở lại đó tìm đi!”. Anh bạn ngập ngừng một chút rồi nói：”Không sao đâu, chúng ta nói chuyện tiếp đi, người nhặt được ví tiền của tôi sẽ gọi điện thoại cho tôi ngay mà, bởi vì trong ví tiền của tôi đã có giấy chứng nhận và cách thức liên lạc rồi”. Tôi lắp bắp, hoang mang và bán tín bán nghi với câu trả lời của cậu ấy.</p>
<p>Một tuần sau đó, đang lúc chúng tôi gặp mặt để <em>giao lưu tiếng Anh</em>. Tôi hỏi cậu bạn ấy “Cậu đã tìm thấy ví tiền rồi sao?” Cậu ta nói tìm được rồi, là người nhặt được ví tiền đã gọi cho anh. Tôi vẫn bán tín bán nghi bởi vì thấy chuyện này “bất khả tư nghị” ngoài sức tưởng tượng của tôi.</p>
<p>Sau này, khi tôi đã trải qua nhiều sự việc hơn nữa, tôi chứng kiến sự tin tưởng giữa những người bạn Mỹ khiến tôi không thể không tin.</p>
<p>Năm 2005, tôi nghiên cứu tiến sĩ tại New York. Một lần, đi dự triển lãm tranh của một anh bạn người Mỹ, trò chuyện một lát. Anh bạn nói “Có một viện bảo tàng đang tổ chức triển lãm tranh của một người Trung Quốc, anh có muốn chúng ta cùng đi xem một chút không?” Tôi vui vẻ đồng ý.</p>
<p><img class=" wp-image-4069" src="http://thexanhmy.com/wp-content/uploads/2015/07/o-nuoc-my-tai-sao-noi-doi-lai-xau-xa-hon-ca-trom-cap-2.jpg" alt="Bảo tàng Nghệ thuật Metropolitan, New York." width="442" height="335" /></p>
<p>Đến nhà bảo tàng đó, tôi phát hiện là phải mua vé vào cửa. Không ngờ, anh bạn Mỹ của tôi nói với người canh gác cửa: “Tôi là hội viên hiệp hội nhà bảo tàng”, thế là người gác cửa cho chúng tôi đi. Tôi quá là kinh ngạc hỏi “Tại sao họ lại không kiểm tra thẻ hội viên của anh? Chỉ dựa vào một câu nói của anh mà tin ngay sao?” Anh bạn tôi nói “nếu không phải người hội viên thì không ai tự nhận bừa rồi”. Đương nhiên, anh bạn tôi xác thực là hội viên hiệp hội nhà bảo tàng.</p>
<p>Tôi làm nghiên cứu tiến sĩ tại bảo tàng nghệ thuật nổi tiếng Metropolitan ở New York, ở đó tôi có giấy chứng nhận làm việc do bảo tàng cấp, dùng giấy chứng nhận này tôi có thể vào thăm bất kỳ bảo tàng nào ở Mỹ mà không cần phải trả tiền mua vé vào cửa.</p>
<p>Tôi mỗi lần dùng thẻ hội viên này vào một nhà bảo tàng nào đó, người giữ cửa luôn hỏi tôi: “Còn có người bạn nào đi cùng anh không?”, là ý muốn nói, sẽ cho người bạn đồng hành đi cùng đó được vào cửa miễn phí.</p>
<p>Sau này, tôi rời bỏ nghiên cứu bảo tàng và đi dạy học ở đại học. Một lần, tôi lại đến thăm một bảo tàng tại New York, lúc này tôi đã không còn có giấy chứng nhận nữa rồi. Nhưng tôi có quen một người làm công tác trong đó, nếu bảo họ ra ngoài đón tiếp thì tôi sẽ vẫn được miễn phí vé vào cửa. Nhưng tôi ngại phiền toái mà lại đúng lúc trong người cũng có mang theo danh thiếp cũ. Thế là tôi thử chút xem xem tâm ý họ thế nào? Tôi liền đưa tấm danh thiếp cũ của tôi cho họ (trên danh thiếp cũ không có ảnh tôi). Thật không ngờ, người bảo vệ lại cho tôi đi vào, lại còn hỏi tôi có bạn bè đi cùng không? Tôi thầm nghĩ, “như thế này cũng quá dễ dàng bị mắc lừa rồi à!”</p>
<p>Năm 2010, tôi làm việc tại bang Florida. Một ngày nọ, tôi và vợ tôi cùng đi đến công viên Disneyland ở Orlando chơi. Công viên Disneyland có quy định: Nếu là người không thuộc bang Florida (kể cả người nước ngoài) thì giá vé vào là 290 đôla/1 người. Người thuộc bang Florida giá vé là 99 đôla/1 người (bởi vì chúng tôi đã phải nộp thuế cho nhà nước rồi). Lúc đang mua vé vào cửa, tôi xuất trình chứng minh thư nhân dân để mua vé 99 đôla, nhưng vợ tôi thì lại quên giấy chứng minh nhân dân trên xe. Nếu mà quay trở lại xe để lấy giấy tờ thì tối thiểu cũng phải mất nửa tiếng bởi vì bãi đỗ xe đó rất rộng, phải ngồi xe của công viên chở mới có thể đi được. Tôi tiến lên gần người bán vé và nói: “Xin hãy tin tưởng tôi, đây là vợ tôi, chúng tôi đều là người địa phương.” Người bán vé tin ngay lời tôi nói, và đưa cho vợ tôi một tờ vé giá 99 đô la.</p>
<p><img class=" wp-image-4070" src="http://thexanhmy.com/wp-content/uploads/2015/07/o-nuoc-my-tai-sao-noi-doi-lai-xau-xa-hon-ca-trom-cap-3.jpg" alt="Để xe nôi ngoài bãi giữ xe" width="440" height="293" /></p>
<p>Tháng 3 năm 2015, gia đình chúng tôi đã đi đến một trang trại để chơi, cô con gái nhỏ của tôi rất thích động vật nhỏ. Đó là một ngày thứ 7, người đi trang trại chơi rất đông, tôi giúp con gái đẩy xe nôi, tất cả đồ đạc chúng tôi đem theo đều đặt trên đó, kể cả quần áo, đồ ăn trưa, đồ chơi của con gái v.v… Ở trước cổng vườn bách thú, tôi thấy rất nhiều xe nôi đều để ở đó, đồ đạc cũng đặt trên đó và tất cả đồ đạc để trên xe đều không hề bị xáo trộn. Bởi vì bây giờ thì tôi đã tương đối hiểu rõ về xã hội Mỹ Quốc. Hai giờ sau, tôi trở lại cổng lấy xe, phát hiện chỉ còn lại duy nhất chiếc xe nôi của tôi đậu ở đó, nhìn kỹ một chút, mọi đồ đạc để trên xe không thiếu đi một cái gì.</p>
<h3>2. Mua đồ điện tử, quần áo mà không hài lòng sẽ được trả lại và hoàn lại tiền đầy đủ</h3>
<p>Người Mỹ với nhau họ rất “dễ tin”, nó còn phản ánh hơn nữa ở bất kể cửa hàng kinh doanh lớn nhỏ nào đều đặt danh tiếng lên trên hết. Khi mua đồ ở bất kể cửa hàng nào, ngoại trừ là đồ ăn và một số mặt hàng đặc biệt thì tất cả những mặt hàng khác đều được trả lại trong một thời gian nhất định và được hoàn lại đầy đủ tiền. Tôi đã từng trải qua nhiều lần chuyện như vậy rồi. Ví dụ, mua đồ điện tử, quần áo, giày dép hoặc là các thương phẩm khác. Về nhà dùng một lát, cảm thấy không tốt, cầm lại cửa hàng, đều cho trả lại. Có một lần, vì đứa con chơi bơi lội nên đã đi mua một ống khí quản, trả tiền xong lại quên cầm về nhà. Về đến nhà rồi, mới phát hiện để quên ở cửa hàng liền quay trở lại lấy. Đến nơi phát hiện họ đã mang đến bộ phận trả hàng để chờ tôi đến lấy.</p>
<p>Có thể có người sẽ hỏi, các cửa hàng đều như vậy, có thể sẽ tạo cho một số người lợi dụng sơ hở chăng? Sẽ có thể, nhưng số người lợi dụng sơ hở dù sao cũng là bộ phận cực nhỏ. Tôi đã từng nghe nói qua một ví dụ, có một nhóm học sinh nghèo người Mỹ muốn tổ chức một bữa tiệc đêm nhưng lại không có loa, thế là, chúng liền góp tiền đến cửa hàng mua một bộ loa tốt, sau khi bữa tiệc xong xuôi liền đem loa trả lại cửa hàng và được trả lại tiền. Kỳ thực, chủ cửa hàng cũng biết rõ là họ cố ý làm như vậy, nhưng vẫn mắt nhắm mắt mở, bởi vì về cơ bản đây đã là quy định của họ rồi, sẽ không chỉ vì một số cực ít người mà thay đổi được.</p>
<h3>3. Đóng tài khoản ngân hàng chỉ bằng một cuộc điện thoại</h3>
<p>Ở <em>nước Mỹ</em> xử lý công việc rất thuận lợi, rất nhiều việc có thể dùng điện thoại gọi đến để giải quyết. Tôi lúc đầu là thuê phòng và sau này là mua nhà, khai thông khí ga, điện nước, rác thải v.v… , cần phục vụ và thanh toán tiền phí dịch vụ, đều chỉ cần gọi điện thoại là xử lý xong. Những đơn vị phục vụ này khi nhận được điện thoại của tôi gọi, chỉ cần thẩm tra một lát danh tự của tôi, ngày sinh, mã số an toàn xã hội, địa chỉ gia đình, điện thoại… là được rồi. Hơn nữa, tôi nói với họ cái gì họ sẽ tin cái đó. Tôi thầm nghĩ, nếu mà có người ăn trộm những thông tin này của mình rồi giả mạo là mình thì sẽ thật là phiền toái, nhưng tôi chưa từng nghe thấy việc như thế xảy ra.</p>
<p>Điều mọi người không thể tưởng tượng được nhất là, gọi điện thoại còn có thể đóng được tài khoản ngân hàng. Tôi đã từng làm việc ở Bắc Carolina và mở một tài khoản tại ngân hàng ở đó, sau này lại chuyển đến Missouri, trong tài khoản đó của tôi có 5.000 đôla, không ngờ đầu năm nay Ngân hàng đó gửi thư tới yêu cầu tăng thêm phí phục vụ hàng năm, tôi cảm thấy như thế không có lợi cho mình nên muốn đóng tài khoản đó. Nhưng tôi lại không thể đi tới Bắc Carolina được, thế là tôi thử gọi điện tới đó yêu cầu đóng tài khoản xem có được không. Sau khi ngân hàng đối chiếu những thông tin cơ bản của tôi rồi nói: “Xin bạn hãy yên tâm, chúng tôi sẽ đem tất cả số tiền mà bạn sở hữu làm thành một tờ chi phiếu, nội trong một tuần chúng tôi sẽ gửi chi phiếu đó đến nhà bạn”.</p>
<p>Quả nhiên, trong một tuần tôi nhận được tờ chi phiếu đó, số tiền ghi trên chi phiếu không sai chút nào, tôi ngỡ như mình ở trong mơ vậy. Tôi thầm nghĩ, nếu như có kẻ lấy trộm thông tin của mình thì liệu số tiền kia có còn không?</p>
<h3>4. Người Mỹ cho rằng nói dối còn xấu xa hơn là trộm cắp</h3>
<p>Những ví dụ tôi đã kể phía trên, không có nghĩa rằng tôi muốn nói <em>nước Mỹ</em> là một đất nước “ban đêm không cần đóng cửa nhà, không nhặt của rơi trên đường”. <em>Nước Mỹ</em> cũng có những phần tử lừa đảo và trái pháp luật đủ loại, nhưng nói chung, nước Mỹ là một đất nước rất coi trọng danh dự. Mọi người hầu hết tin tưởng lẫn nhau, bởi vì trong con mắt của người dân Mỹ thì những hành vi lừa đảo còn xấu xa và tồi tệ hơn cả trộm cắp. Bởi vì trộm cắp có thể là hành vi nhất thời nhưng lừa gạt là bộc lộ rõ bản tính của một người. Một người một khi đã đánh mất lòng tin ở người khác thì sẽ rất khó khăn để xây dựng lại danh dự của mình. Không chỉ có cá nhân mới như vậy mà các đơn vị và các công ty cũng đều như vậy. Một cửa hàng khi bị phát hiện là bán hàng giả thì không chỉ bị phạt tiền gấp hàng trăm lần giá trị hàng đó, mà còn nghiêm trọng hơn là hành động đó bị lan truyền đi thì chỉ còn cách đóng cửa mà thôi.</p>
<p><img class="aligncenter  wp-image-4071" src="http://thexanhmy.com/wp-content/uploads/2015/07/o-nuoc-my-tai-sao-noi-doi-lai-xau-xa-hon-ca-trom-cap-4.jpg" alt="Người Mỹ cho rằng nói dối còn xấu xa hơn là trộm cắp" width="440" height="145" /></p>
<p><img class=" wp-image-4072" src="http://thexanhmy.com/wp-content/uploads/2015/07/o-nuoc-my-tai-sao-noi-doi-lai-xau-xa-hon-ca-trom-cap-5.jpg" alt="Người Mỹ cho rằng nói dối còn xấu xa hơn là trộm cắp" width="441" height="342" /></p>
<p>Nói tóm lại, người dân Mỹ rất tuân thủ luật pháp, đây là bởi vì việc chấp hành pháp luật nghiêm ngặt đã trở thành thói quen rồi. Về điểm tuân thủ luật pháp này, tôi thường mô tả trí nhớ của người Mỹ là “bộ óc vi tính”, không hiểu được hết thì tùy cơ ứng biến. Trong thời gian hòa nhập với người Mỹ. Tôi đã từng thử lách luật ở Mỹ nhưng đều không được kết quả gì. Ví dụ, lúc tôi vẫn còn là học sinh, muốn ra ngoài tìm việc làm để có thêm tiền chi tiêu, nhưng vì không có giấy tờ hợp pháp ở Mỹ. Các công ty Mỹ đều không thuê mướn tôi, tôi giúp một số người bạn Mỹ làm các công việc vặt và muốn họ trả tiền công cho tôi bằng tiền mặt. Như thế thì tôi sẽ không phải nộp thuế. Không ngờ, họ đều dùng ánh mắt kỳ quái nhìn tôi và nói “Đây là nước Mỹ, mọi người đều phải nộp thuế.”</p>
<p>Nguồn: Đại Kỷ Nguyên</p>
</div>
</div>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://datnuochoaky.com/o-nuoc-my-tai-sao-noi-doi-lai-xau-xa-hon-ca-trom-cap.html/feed</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>Toàn quốc Hoa Kỳ chào đón lễ Độc Lập July 4th độc đáo</title>
		<link>http://datnuochoaky.com/toan-quoc-hoa-ky-chao-don-le-doc-lap-july-4th-doc-dao.html</link>
		<comments>http://datnuochoaky.com/toan-quoc-hoa-ky-chao-don-le-doc-lap-july-4th-doc-dao.html#comments</comments>
		<pubDate>Thu, 24 Mar 2016 03:13:21 +0000</pubDate>
		<dc:creator><![CDATA[admin]]></dc:creator>
				<category><![CDATA[Cuộc Sống Hoa Kỳ]]></category>
		<category><![CDATA[hoa kỳ]]></category>
		<category><![CDATA[lễ độc lập]]></category>
		<category><![CDATA[ngày độc lập]]></category>
		<category><![CDATA[nước mỹ]]></category>
		<category><![CDATA[Định cư Mỹ]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://datnuochoaky.com/?p=6</guid>
		<description><![CDATA[Thẻ xanh mỹ  – Bằng hàng trăm cảnh tượng khác nhau, toàn quốc Hoa Kỳ chào đón ngày lễ Độc Lập July 4th với những sinh hoạt, trang nghiêm, huy hoàng hay vui nhộn, đồng thời cũng không tránh khỏi xảy ra một vài tai nạn. Tại New York, tượng đài Nữ Thần Tự Do]]></description>
				<content:encoded><![CDATA[<div id="stcpDiv">
<div class="entry clearfix">
<p><strong>Thẻ xanh mỹ  – Bằng hàng trăm cảnh tượng khác nhau, toàn quốc Hoa Kỳ chào đón ngày lễ Độc Lập July 4th với những sinh hoạt, trang nghiêm, huy hoàng hay vui nhộn, đồng thời cũng không tránh khỏi xảy ra một vài tai nạn.</strong></p>
<div class="_fUc irc_mimg"><img class="irc_mi" src="https://upload.wikimedia.org/wikipedia/commons/f/f9/Nixon_at_Liberty_Island.jpg" alt="" width="339" height="414" /></div>
<p>Tại New York, tượng đài <em>Nữ Thần Tự Do</em> mở cửa lại làn đầu tiên kể từ sau bão Sandy tháng 10 năm ngoái. Bức tượng không bị hư hại nhưng bến tàu và nhiều cơ sở khác chịu nhiều tổn thất vì sóng gió. Từ sáng sớm Thứ Năm, hàng ngàn dân chúng đã xếp hàng chờ lên phà đi ra cù lao ngoài cửa sông thăm tượng đài.</p>
<p><img class="size-full wp-image-2189" title="Toàn quốc Hoa Kỳ chào đón lễ Độc Lập July 4th " src="http://thexanhmy.com/wp-content/uploads/2013/07/toan-quoc-hoa-ky-chao-don-le-doc-lap-july-4th.jpg" alt="Toàn quốc Hoa Kỳ chào đón lễ Độc Lập July 4th " width="400" height="230" /></p>
<p>Thành phố New York được coi là có cuộc đốt pháo bông lớn nhất nước. 40,000 pháo bông bắn lên từ 4 chiếc sà lan trên sông Hudson trong gần một tiếng đồng hồ tỏa sáng với muôn ngàn màu sắc trong bầu trời đêm.</p>
<p>Boston có cuộc tập trung dân chúng đông đảo nhất kể từ sau cuộc chạy đua marathon đã bị khủng bố nổ bom. Các chương trình nhạc đặc sắc được tổ chức tại Boston, Washington D.C., Philadelphia, New Orleans cũng như nhiều thành phố khác.</p>
<p><strong>Tổng Thống Obama</strong> trong bài phát biểu truyền thanh toàn quốc kêu gọi dân chúng Mỹ bảo vệ nền tự do cho mình và các thế hệ tương lai. Tổng Thống và gia đình khoản đãi một số nam nữ quân nhân bằng bữa ‘barbeque’ trên sân cỏ tòa Bạch Ốc.</p>
<p>Tại Prescott, Arizona, không khí ngày lễ nhuốm vẻ u buồn vì tai nạn vừa xảy ra làm 19 lính cứu hỏa Hotshots thiệt mạng. 19 trái pháo bông lần lượt nổ trên trời đêm để tưởng niệm trong buổi lễ hội.</p>
<p>Trong những cuộc vui cũng có một số tai nạn xảy ra ở những nơi khác. Tại Simi Valley, Los Angeles, giàn gỗ sập đổ khiến pháo bông gắn trên đó bắn ra nổ giữa đám đông dân chúng. 28 người bị thương trong đó 20 người phải đưa vào bệnh viện điều trị với thương tích từ nhẹ đến nặng.</p>
<p>Tại Edmond, Oklahoma, một em nhỏ chết vì bị xe hoa cán trong cuộc diễn hành. Ở Bangor, Maine, tài xế tractor của một xe hoa tử nạn do một xe cứu hỏa đụng.</p>
<p>Trên toàn quốc, các biện pháp an ninh được thi hành chặt chẽ và không có biến động gì xảy ra trong ngày.</p>
<p><em>Theo</em>: <strong>Người Việt Online</strong></p>
</div>
</div>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://datnuochoaky.com/toan-quoc-hoa-ky-chao-don-le-doc-lap-july-4th-doc-dao.html/feed</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>Người gốc Việt sống biệt lập ở Mỹ hàng chục năm?</title>
		<link>http://datnuochoaky.com/nguoi-goc-viet-song-biet-lap-o-my-hang-chuc-nam.html</link>
		<comments>http://datnuochoaky.com/nguoi-goc-viet-song-biet-lap-o-my-hang-chuc-nam.html#comments</comments>
		<pubDate>Thu, 24 Mar 2016 03:12:07 +0000</pubDate>
		<dc:creator><![CDATA[admin]]></dc:creator>
				<category><![CDATA[Cuộc Sống Hoa Kỳ]]></category>
		<category><![CDATA[di trú mỹ]]></category>
		<category><![CDATA[Người gốc Việt sống biệt lập ở Mỹ]]></category>
		<category><![CDATA[người Việt ở Mỹ]]></category>
		<category><![CDATA[tư vấn định cư]]></category>
		<category><![CDATA[Định cư Mỹ]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://datnuochoaky.com/?p=7</guid>
		<description><![CDATA[Thẻ xanh mỹ – Người Mỹ gốc Việt sống tách biệt ở Hoa Kỳ, dù tới định cư  tại quốc gia này hàng chục năm nay. Kết quả của một cuộc nghiên cứu do Đại học Brown thực hiện cho thấy rằng đây là một sự lựa chọn của người nhập cư gốc Việt, vốn đa]]></description>
				<content:encoded><![CDATA[<div id="stcpDiv"><strong><strong><em>Thẻ xanh mỹ</em> – Người Mỹ gốc Việt sống tách biệt ở Hoa Kỳ, dù tới <em>định cư</em>  tại quốc gia này hàng chục năm nay. Kết quả của một cuộc nghiên cứu do Đại học Brown thực hiện cho thấy rằng đây là một sự lựa chọn của người nhập cư gốc Việt, vốn đa phần xuất thân là người tỵ nạn.</strong></strong></p>
<div class="_fUc irc_mimg"><img class="irc_mi" src="http://gdb.voanews.com/1B0F242F-D685-409A-9643-A717D9B4572A_w640_r1_s.jpg" alt="" width="640" height="360" /></div>
<div class="entry clearfix">
<div>
<p>&nbsp;</p>
</div>
<div>Tình trạng sống tách biệt như vậy thể hiện rõ nét nhất tại các địa hạt thuộc thành phố Los Angeles và quận Cam, nơi có <em><strong>Little Saigon</strong></em> – địa điểm cư ngụ đông đảo nhất của <em><strong>người Việt</strong></em>.</div>
<div>Trả lời VOA Việt Ngữ, ông John Logan, giáo sư bộ môn xã hội học của Đại học Brown, một trong các tác giả của nghiên cứu, nói rằng đã hàng chục năm kể từ khi những người Việt đầu tiên đặt chân tới Mỹ sau Chiến tranh Việt Nam, và giờ là thời điểm thuận lợi để đánh giả đầy đủ sự hội nhập của họ tại Mỹ.</div>
<div>Ông nói: “Trong vòng 10 năm qua, con số <em><strong>người Việt tại Mỹ</strong></em> đã tăng 60% – 70%, và phần đông số này là dân nhập cư. Nhưng phần lớn sự gia tăng này là thế hệ thứ hai và thứ ba của người Mỹ gốc Việt. Cộng đồng người Việt là một trong những sắc dân thuộc loại lớn nhất ở Hoa Kỳ”.</div>
<div>Cuộc nghiên cứu của Đại học Brown được tiến hành đối với 6 nhóm dân châu Á gồm Trung Quốc, Philippines, Ấn Độ, Triều Tiên, Nhật Bản và Việt Nam.</div>
<div>Một trong những chỉ số đánh giá vị thế kinh tế xã hội của các sắc dân châu Á là giáo dục. Mọi sắc dân được tiến hành nghiên cứu, trừ người gốc Việt, có trình độ giáo dục cao hơn người da trắng không thuộc gốc Mỹ Latin.</div>
<div>Ông Logan cho biết, người gốc Việt nằm trong nhóm có nhiều điểm bất lợi.</div>
<table cellspacing="0" cellpadding="0" align="left">
<tbody>
<tr>
<td>Nhìn chung, so với các nhóm sắc dân châu Á khác như người Philippines, Triều Tiên hay Trung Quốc, người Việt có trình độ học vấn thấp hơn, thu nhập thấp hơn và có tỷ lệ người thất nghiệp cao hơn.</td>
</tr>
<tr>
<td><em>Giáo sư John Logan nói</em>.</td>
</tr>
</tbody>
</table>
<p>&nbsp;</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Ông nói: “Nhìn chung, so với các nhóm sắc dân châu Á khác như Philippines, Triều Tiên hay Trung Quốc, người Việt có trình độ học vấn thấp hơn, thu nhập thấp hơn và có tỷ lệ người thất nghiệp cao hơn. Nhưng người gốc Việt lại khá hơn cộng đồng người Mỹ gốc Phi hoặc gốc Mỹ Latin.  Đây là đánh giá chung. Tôi phải nhấn mạnh rằng sự đa dạng tồn tại trong bất kỳ sắc dân nào ở Hoa Kỳ, và tôi chắc rằng trong cộng đồng người Việt có những người hết sức thành công”.</p>
<div>Theo cuộc nghiên cứu, người Việt cũng là nhóm có tỷ lệ nghèo khổ và số lượng người nhận trợ cấp xã hội cao.</p>
<div>Giáo sư Nguyễn Ngọc Bích, Chủ tịch tổ chức có tên gọi Nghị hội Toàn quốc của người Việt ở Hoa Kỳ, tán đồng ý kiến này.</div>
<div>“Các dân khác như người Ấn Độ hay là người Trung Hoa sau này họ sang bên Mỹ với rất nhiều tiền. Họ là di dân nên họ tính được trước và họ để dành tiền mang đi. Người Việt đa phần khi sang Mỹ là những người tỵ nạn, với rất ít tiền nong nếu họ có. Vì thế họ phải túm tụm, tập trung lại để dựa vào kinh tế gia đình mà lợi tức rất thấp”, ông Bích nói.</div>
<div>
<table cellspacing="0" cellpadding="0" align="left">
<tbody>
<tr>
<td>
<div>Chúng ta dựa vào nhau, sống chật chội một chút trong một gia đình. Chứ bấy giờ chúng ta đi mượn của ngân hàng Mỹ thì không có đủ tài sản để thế chấp cho món nợ. Thành ra đó là một thứ chiến lược để tồn tại. Tôi cho rằng người Việt đã rất khôn khéo để đi qua được các bước đầu rất là khó khăn.</div>
</td>
</tr>
<tr>
<td><em>Giáo sư Nguyễn Ngọc Bích nói</em>.</td>
</tr>
</tbody>
</table>
<p>“Cái cách đó là cách có thể tồn tại được. Chúng ta dựa vào nhau, sống chật chội một chút trong một gia đình. Chứ bấy giờ chúng ta đi mượn của ngân hàng Mỹ thì không có đủ tài sản để thế chấp cho món nợ. Thành ra đó là một thứ chiến lược để tồn tại. Tôi cho rằng người Việt đã rất khôn khéo để đi qua được các bước đầu rất là khó khăn”.</p>
</div>
<div>Giáo sư Logan cho biết, trên toàn <em><strong>nước Mỹ</strong></em>, cộng đồng người gốc Việt sống tách biệt như cộng đồng người gốc Mỹ Latin hay gốc Phi.</div>
<div>Ông nói đây là điều đáng ngạc nhiên vì các nhà nghiên cứu nghĩ rằng người gốc châu Á dễ dàng hòa nhập vào các cộng đồng bản địa. Ông nhận định có hai yếu tố lý giải cho điều này.</p>
<div>“Một là, có thể người Mỹ gốc Việt có nhiều lựa chọn về mặt văn hóa tại khu vực sinh sống không khác gì ở Việt Nam. Một lý do khác có thể là người Việt không có nhiều lựa chọn về nơi họ sinh sống thế nên họ phải ở nơi mà giá cả có thể chấp nhận được. Đối với nhiều người nhập cư, điều đó đồng nghĩa với việc sống tại cộng đồng gồm người di dân với giá nhà cửa rẻ, hợp túi tiền cùng cơ hội tìm được việc làm cần tay nghề thấp từ những người đồng hương khác trong cộng đồng”.</div>
<div>Trong khi đó, ông Bích thừa nhận có hiện tượng người Việt sống tập trung như ở quận Cam, nhưng ông cho rằng ‘không nên tổng quát hóa quá’ vì ở nhiều nơi người Việt cũng sống rải rác trong cộng đồng người Mỹ da trắng.</div>
</div>
<div>
<table cellspacing="0" cellpadding="0" align="left">
<tbody>
<tr>
<td>
<div>Có những người sinh ra tại Việt Nam và di cư sang Mỹ vẫn giữ những nếp sống kiểu Việt Nam dù họ hòa nhập vào cuộc sống Mỹ.</div>
</td>
</tr>
<tr>
<td><em>Giáo sư John Logan nói</em></td>
</tr>
</tbody>
</table>
<p>Giáo sư Đại học Brown cũng cho biết rằng hiện cộng đồng người Việt hiện phải đối mặt với tình trạng thế hệ con cháu sinh ra ở Mỹ chỉ thích nói tiếng Anh và không muốn tìm hiểu về văn hóa Việt Nam.</p>
</div>
<div>“Có những người sinh ra tại Việt Nam và <em><strong>di cư sang Mỹ</strong></em> vẫn giữ những nếp sống kiểu Việt Nam”, ông Logan nói thêm.</div>
<div>Hiện có hàng triệu người Việt sinh sống tại Hoa Kỳ, và là cộng đồng người Việt lớn nhất trên thế giới ngoài lãnh thổ Việt Nam.</div>
<div>Tại các bang như ở Virginia, nơi có hàng chục nghìn người Mỹ gốc Việt sinh sống, không khó để mua được mọi mặt hàng phục vụ cho đời sống của người Việt giống như ở trong nước.</div>
<div>Ở đây, người gốc Việt có thể sử dụng tiếng Việt để đọc báo, nghe đài, mua nhà, đi chợ, hay đi thăm khám bác sỹ.</div>
<div><em>Theo: </em><strong>Đài tiếng nói Hoa Kỳ</strong></div>
</div>
</div>
</div>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://datnuochoaky.com/nguoi-goc-viet-song-biet-lap-o-my-hang-chuc-nam.html/feed</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>Las Vegas đâu chỉ có đánh bài nổi tiếng nhất thế giới</title>
		<link>http://datnuochoaky.com/las-vegas-dau-chi-co-danh-bai-noi-tieng-nhat-the-gioi.html</link>
		<comments>http://datnuochoaky.com/las-vegas-dau-chi-co-danh-bai-noi-tieng-nhat-the-gioi.html#comments</comments>
		<pubDate>Thu, 24 Mar 2016 03:08:56 +0000</pubDate>
		<dc:creator><![CDATA[admin]]></dc:creator>
				<category><![CDATA[Cuộc Sống Hoa Kỳ]]></category>
		<category><![CDATA[Las Vegas]]></category>
		<category><![CDATA[thủ tục visa]]></category>
		<category><![CDATA[tư vấn định cư]]></category>
		<category><![CDATA[đầu tư mỹ]]></category>
		<category><![CDATA[Định cư Mỹ]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://datnuochoaky.com/?p=9</guid>
		<description><![CDATA[Thẻ xanh mỹ – Không nhất thiết phải “đóng tiền điện” khi đặt chân đến Las Vegas, kinh đô “bài bạc” nổi tiếng nhất thế giới . Bởi lẽ, ngoài những sòng bài qui mô lớn lao, hiện đại, và hừng hực cuộc sống “ăn chơi” về đêm, Las Vegas, qua sự giới thiệu của tập]]></description>
				<content:encoded><![CDATA[<div id="stcpDiv">
<div class="_fUc irc_mimg"></div>
<div class="entry clearfix">
<div><strong>Thẻ xanh mỹ – Không nhất thiết phải “đóng tiền điện” khi đặt chân đến Las Vegas, kinh đô “bài bạc” nổi tiếng nhất thế giới</strong></div>
<div><strong>.</strong><img class="irc_mi" src="http://thexanhmy.com/wp-content/uploads/2013/07/las-vegas-dau-chi-co-danh-bai-5-300x200.jpg" alt="" width="300" height="200" /></div>
<div>Bởi lẽ, ngoài những sòng bài qui mô lớn lao, hiện đại, và hừng hực cuộc sống “ăn chơi” về đêm, Las Vegas, qua sự giới thiệu của tập đoàn giải trí Caesars Entertainment, còn có nhiều điều thú vị, hấp dẫn mà nhiều người chưa hề biết đến.</div>
<div>Đó là sự mời gọi khám phá những nhà hàng, nơi làm đẹp, những trung tâm mua sắm nằm ngay trục chính đại lộ Las Vegas, hay những sân khấu ca nhạc gần gũi với người Việt Nam. Để từ đây, người ta có thể cảm thấy yêu hơn, và muốn được thêm một lần quay trở lại thành phố lộng lẫy sừng sững giữa sa mạc này.</div>
<div>
<p><img class="size-full wp-image-2251" title="Las Vegas đâu chỉ có đánh bài " src="http://thexanhmy.com/wp-content/uploads/2013/07/las-vegas-dau-chi-co-danh-bai.jpg" alt="Las Vegas đâu chỉ có đánh bài " width="400" height="266" /></p>
</div>
<div>
<div><strong>Thế giới ẩm thực – có thể bạn chưa biết đến</strong></div>
<div></div>
<div><strong>Ăn sáng</strong></div>
<div>Hãy thử bắt đầu bữa ăn sáng tại nhà hàng Mon Ami Gabi thuộc khách sạn Paris Las Vegas để cảm nhận không khí như nhiều người nhận xét, “Không khác gì đang ngồi trên đại lộ Champs Elysees ở phía bên này Đại Tây Dương.”</div>
<div>Chọn một chiếc bàn ngồi ngoài trời, người ta có thể vừa ngắm sự nhộn nhịp luôn hiện hữu trên đại lộ Las Vegas, vừa có thể dõi mắt chiêm ngưỡng những vũ điệu nhạc nước từ phía khách sạn Bellagio đối diện.</div>
<div>
<p><img class="size-full wp-image-2252" title="Las Vegas đâu chỉ có đánh bài " src="http://thexanhmy.com/wp-content/uploads/2013/07/las-vegas-dau-chi-co-danh-bai-2.jpg" alt="Las Vegas đâu chỉ có đánh bài " width="400" height="201" /></p>
</div>
<div>Vào Mon Ami Gabi, không nên ngần ngại khi thử chọn những món ăn Pháp nổi tiếng của họ. Bữa ăn sáng tại đây được phục vụ từ lúc 7 giờ sáng đến 11 giờ trưa. Có nhiều món ăn để thực khách lựa chọn. Nhưng cứ hãy thử món “French toast” bánh mì Pháp ăn cùng với mứt blueberries, một chút nước syrup hâm nóng cũng được chế biến từ những trái berry xanh này và trang hoàng trên đó là một ít kem sữa trắng ngọt ngào xem sao. Một phần ăn sáng này có thể dùng được cho hai người Việt Nam vì còn phải để dành bụng cho nhiều món khác nữa. Hoặc cứ mạnh dạn kêu món trứng “omelette” nổi tiếng của xứ sở Pháp quốc chế biến cùng thịt muối (bacon), phó mát, nấm rơm, cà chua nướng và ớt đỏ nướng. Đặc biệt, món bánh Crepes nhiều mùi vị cũng là món khiến người ta phải nhớ.</div>
<div>Dĩ nhiên, cà phê Pháp cũng là thứ không nên bỏ qua khi đang thả hồn trong thế giới của ẩm thực Tây Phương.</div>
<div>
<p><img class="size-full wp-image-2253" title="Las Vegas đâu chỉ có đánh bài " src="http://thexanhmy.com/wp-content/uploads/2013/07/las-vegas-dau-chi-co-danh-bai-3.jpg" alt="Las Vegas đâu chỉ có đánh bài " width="400" height="600" /></p>
</div>
<div>Muốn thay đổi không khí một chút, cũng có thể chọn ăn sáng ở nhà hàng Serendipity 3 nằm trong khách sạn Caesars Palace đồ sộ. Nếu có trẻ em đi theo, đây sẽ là nơi lựa chọn tuyệt vời để cả nhà có được khoảng không gian màu hồng và thời gian vui vẻ cho một ngày mới.</div>
<div>Nếu lần đầu đặt chân đến đây, chắc chắn người khách Việt sẽ ngỡ ngàng đến bật cười khi gọi cà phê và được trông thấy một ly cà phê không thể lớn hơn.</div>
<div>Đến Serendipity 3 rồi thì cũng đừng quên gọi một ly “frozen hot chocolate”, món tráng miệng nổi tiếng nơi đây. Bạn có thể thưởng thức ly “frozen hot chocolate” này với vị nguyên thủy của nó, còn không thì hãy thử với vị bạc hà hay trà xanh đi. Ra về, nếu vẫn còn thòm thèm thì có thể ghé đến quầy mua một hộp chocolate “frozen” về nhà tự pha chế theo hướng dẫn để mà đắm đuối tiếp.</div>
<div></div>
<div><strong>Ăn trưa</strong></div>
<div>Buổi ăn trưa tại Las Vegas có muôn nơi để níu kéo chân người. Nhưng một nhà hàng Việt Nam mang tên “Phở Đà Nẵng” nằm ngay trong khách sạn Rio All-Suite Hotel &amp; Casino lại khiến lòng thực khách Việt lâng lâng một nỗi hoài cố hương.</div>
<div>
<p><img class="size-full wp-image-2254" title="Las Vegas đâu chỉ có đánh bài" src="http://thexanhmy.com/wp-content/uploads/2013/07/las-vegas-dau-chi-co-danh-bai-4.jpg" alt="Las Vegas đâu chỉ có đánh bài" width="400" height="300" /></p>
</div>
<div>Phở Đà Nẵng chỉ mới khai trương vào đầu Tháng Năm, do chính tập đoàn Caesars Entertainment đứng ra mở. Đây là nhà hàng thuần Việt đầu tiên có mặt trong toàn bộ hệ thống các sòng bài tại Las Vegas. Đầu bếp chính là cô Trần Thị Liễu, từng chủ nhân của nhà hàng Quê Hương trên đường Spring Mountain.</div>
<div>Dù muốn dù không, một nỗi gì rất tự hào cho ẩm thực Việt khi quan sát những người khách da trắng tóc vàng lúc dùng đũa, khi dùng nĩa để ăn phở và nghiêng tô vét đến những giọt nước phở cuối cùng khi đến ăn món quốc hồn quốc túy của người dân Việt tại Phở Đà Nẵng. Vậy tức là phở nơi đây phải ngon, với họ.</div>
<div>Cô Liễu, người phụ nữ chọn quê hương mình làm tên cho quán phở, vui vẻ cho biết, “Dĩ nhiên là mùi vị phở hay bún bò nấu ở đây phải nhẹ nhàng hơn khi nấu cho riêng người Việt Nam” nhưng quan trọng là “lượng khách nhiều, người nước ngoài có, Việt có.”</div>
<div>Theo cô Liễu, “không chỉ phở, mà món nào cũng bán được, đặc biệt phở gà và cơm gà nướng là hai món bán nhiều nhất.”</div>
<div>Vào Rio All-Suite Hotel &amp; Casino, những ai là “tín đồ” của ẩm thực Việt có thể chọn từ phở tái, nạm, bò viên, đặc biệt, đến bún bò Huế, mì hoành thánh, cháo gà, rồi nào là gỏi cuốn, chả giò, bún thịt nướng, bún thịt bò xào, hoặc các đĩa cơm sườn nướng, gà nướng…</div>
<div>Xin đừng mang phố ẩm thực nơi <strong>Little Saigon</strong> ra để so sánh với khẩu vị của Phở Đà Nẵng. Bởi lẽ, cứ nhìn những du khách thuộc đủ sắc dân đến chọn món ăn tại đây và đứng chờ để bưng mâm thức ăn của mình đi tìm một chiếc bàn bất kỳ nào đó trong khu “<em>food court</em>” ngay sòng bài của Rio để ngồi nhấm nháp thưởng thức thì mình cũng cảm thấy nó ngon lắm rồi.</div>
<div></div>
<div><strong>Ăn tối</strong></div>
<div>Tại sao người ta lại xếp hàng rồng rắn trước nhà hàng BurGR trong khách sạn Planet Hollywood để chỉ cốt vào ăn cho bằng được một cái bánh burger?</div>
<div>
<p><img class="size-full wp-image-2255" title="Las Vegas đâu chỉ có đánh bài" src="http://thexanhmy.com/wp-content/uploads/2013/07/las-vegas-dau-chi-co-danh-bai-5.jpg" alt="Las Vegas đâu chỉ có đánh bài" width="400" height="267" /></p>
</div>
<div>Có lẽ phần nào tên vị đầu bếp trứ danh Gordon Ramsay, một trong số các giám khảo khó tính của chương trình MasterChef mà chúng ta có xem trên TV, đã thu hút được lượng khách này. Nhưng cũng phải công tâm mà nói thì các món ăn uống ở đây không có chê được.</div>
<div>BurGR Gordon Ramsay, nơi gần ngay cổng vào trung tâm mua sắm Miracle Mile Shops từ mặt tiền đại lộ Las Vegas, chỉ mới mở từ Tháng Mười Hai, 2012, có khoảng 200 chỗ ngồi lúc nào cũng đông, là nơi khá lý tưởng để vừa ngồi kêu các loại burger, thử các loại bia, hay lựa chọn những ly cocktail mà chỉ nhìn thôi đã thấy hấp dẫn rồi.</div>
<div>
<p><img class="size-full wp-image-2256" title="Las Vegas đâu chỉ có đánh bài" src="http://thexanhmy.com/wp-content/uploads/2013/07/las-vegas-dau-chi-co-danh-bai-6.jpg" alt="Las Vegas đâu chỉ có đánh bài" width="400" height="294" /></p>
</div>
<div>Có nhiều nhiều lắm các món để mình tự thưởng cho cái miệng và cái bụng nhưng nếu quên không chọn “Roasted Jalapeno Poppers” thì sẽ phải nói là tiếc lắm lắm! Món này không chỉ ngon miệng mà cách trình bày của họ ngay từ đầu đã khiến khách phải xuýt xoa.</div>
<div>Nếu đi nhóm đông người, hãy kêu thêm một đĩa “honey-pig bao buns” – một kiểu bánh bao kẹp thịt xá xíu, gọi nôm na như vậy, rồi cắt ra chia mỗi người một miếng, để cảm nhận món ngon do đầu bếp nổi tiếng thế giới thực hiện có khác như thế nào.</div>
<div>Ông phó tổng giám đốc của hệ thống nhà hàng này gợi ý cho nhóm thực khách lần đầu bước chân đến BurGR chọn cái “Hell’s Kitchen Burger” trong số 11 loại burger có trong thực đơn. Và quả nhiên, mình sẽ hiểu vì sao mình có thể ăn hết được nó trong tiếc rẻ.</div>
<div>
<p><img class="size-full wp-image-2257" title="Las Vegas đâu chỉ có đánh bài" src="http://thexanhmy.com/wp-content/uploads/2013/07/las-vegas-dau-chi-co-danh-bai-7.jpg" alt="Las Vegas đâu chỉ có đánh bài" width="400" height="273" /></p>
</div>
<div>Phàm đã ăn burger thì phải kèm theo khoai tây chiên. Thay vì chọn ly khoai chiên bình thường thì thử kêu món “truffle parmesan fries” xem sao. Hy vọng mọi người sẽ không phải nhăn mặt, lắc đầu, lè lưỡi.</div>
<div></div>
<div><strong>Không đánh bài thì đi spa</strong></div>
<div></div>
<div>Không việc gì phải từ chối đến Las Vegas chỉ vì lý do “tôi không thích đánh bài.”</div>
<div>Thay vì dành $45 để “kéo máy” thì hãy dùng tiền đó đi thẳng đến Qua Baths&amp;Spa ở khách sạn Caesars Palace mà chăm sóc cho cơ thể mình trong nhiều giờ.</div>
</div>
<div>
<p><img class="size-full wp-image-2258" title="Las Vegas đâu chỉ có đánh bài" src="http://thexanhmy.com/wp-content/uploads/2013/07/las-vegas-dau-chi-co-danh-bai-8.jpg" alt="Las Vegas đâu chỉ có đánh bài" width="400" height="192" /></p>
</div>
<div>
<div>Một thế giới thơm tho, tinh khiết mở ra khi bước chân vào Qua. Qua Baths&amp;Spa tại Caesars Palace ở Las Vegas là “một ốc đảo yên tĩnh,” với diện tích 50,000 square-foot, được thiết kế từ cảm hứng của việc thư giãn từ thời La Mã cổ đại.</div>
<div></div>
<div>Nơi đây mở cửa từ 6 giờ sáng đến tận 8 giờ tối.</div>
<div>Bước chân vào lãnh địa của sự thư giãn này, hãy tận hưởng hết mọi thứ hiện diện trong đó, từ việc thả mình trong những phòng tắm Roman được thiết kế riêng biệt nơi dành cho đàn ông, nơi chỉ toàn phụ nữ với dòng nước ấm, nước khoáng giúp cơ thể tẩy đi những muộn phiền, mệt mỏi.</div>
<div>Đừng quên ghé vào phòng “Arctic Ice”, nơi nhiệt độ quanh năm ở mức 55 độ F, những bông tuyết bay lả lơi trong phòng khiến người bạn cũng trở nên bồng bềnh, khoan khoái.</div>
<div>Ngược lại với “Arctic Ice Room” là một gian phòng ấm nóng mang tên “Laconium”. Nơi đây dùng nhiệt khô để làm ấm cơ thể du khách từ trong ra ngoài, giúp tăng cường sự lưu thông giữa các phương pháp điều trị thư giãn.</div>
<div>Còn nhiều gian phòng cho bạn khám phá, nhưng trước khi quyết định thay quần áo, trang điểm ra về, hãy nhớ ghé lại nơi phòng nghỉ, đọc báo, và thưởng thức những loại trà tuyệt hảo mà bạn không dễ gì tìm thấy tại các hàng quán bên ngoài.</div>
</div>
<div>
<p><img class="size-full wp-image-2259" title="Las Vegas đâu chỉ có đánh bài" src="http://thexanhmy.com/wp-content/uploads/2013/07/las-vegas-dau-chi-co-danh-bai-9.jpg" alt="Las Vegas đâu chỉ có đánh bài" width="400" height="267" /></p>
</div>
<div></div>
<div>
<div><strong>Không đánh bài thì đi mua sắm</strong></div>
<div></div>
<div>Mua sắm tại Miracle Mile Shops trong khách sạn Planet Hollywood cũng là thú vui của nhiều người khi đến Las Vegas.</div>
<div>Miracle Mile Shops bao gồm 170 tiệm bán đủ các mặt hàng, cùng 15 nhà hàng và rạp hát nằm rải dài hơn 1.2 mile trong khu liên hợp tại trung tâm sinh hoạt của Las Vegas, nơi có diện tích gần 475,000 square feet.</div>
<div></div>
<div>Dĩ nhiên có shopping là có giảm giá. Lu bu với công việc thường nhật, đôi lúc cần đến Victoria’s Secret hay Bath&amp;Body Works mà chưa đi được thì sẵn đây ghé vào mua sắm cũng tiện, giá cả không khác gì, đôi khi lại còn rẻ hơn nếu dùng thêm coupons của khách sạn gửi tặng.</div>
<div>Dọc theo những cửa hàng mua sắm mát mẻ và sang trọng này, du khách có thể tìm thấy nhiều cửa tiệm nổi tiếng như Guess, Urban Outfitters, True Religion Brand Jean, H&amp;M, Sugar Factory, Club Tattoo (một hình xăm trên vai, trên eo sau một chuyến trở về từ Las Vegas chắc cũng khiến mình nhớ đời!). Foot Locker, hay những nhà hàng như PBR Rock Bar &amp; Grill, Cabo Wabo Cantina,…</div>
<div>Cũng trong khách sạn Planet Hollywood này, nhiều người Việt còn biết đến một sinh hoạt nữa, đó chính là những buổi trình diễn của chương trình Paris By Night do trung tâm Thúy Nga thực hiện. Chúng tôi sẽ có bài viết riêng về “hậu trường của một chương trình Paris By Night” vào một dịp khác.</div>
<div>Rõ ràng, Las Vegas đâu chỉ là nơi đánh bài.</div>
<div>Hãy cứ đến và thưởng thức những gì mình chưa từng biết về Las Vegas.</div>
<div></div>
<div><strong>Ngọc Lan – Người Việt Online</strong></div>
</div>
</div>
</div>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://datnuochoaky.com/las-vegas-dau-chi-co-danh-bai-noi-tieng-nhat-the-gioi.html/feed</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>Một nét văn hóa Mỹ “Cám ơn” và “xin lỗi”</title>
		<link>http://datnuochoaky.com/mot-net-van-hoa-my-cam-on-va-xin-loi.html</link>
		<comments>http://datnuochoaky.com/mot-net-van-hoa-my-cam-on-va-xin-loi.html#comments</comments>
		<pubDate>Thu, 24 Mar 2016 03:03:27 +0000</pubDate>
		<dc:creator><![CDATA[admin]]></dc:creator>
				<category><![CDATA[Cuộc Sống Hoa Kỳ]]></category>
		<category><![CDATA[kinh nghiệm sống ở Mỹ]]></category>
		<category><![CDATA[người Việt ở Mỹ]]></category>
		<category><![CDATA[văn hóa hoa kỳ]]></category>
		<category><![CDATA[văn hóa mỹ]]></category>
		<category><![CDATA[Định cư Mỹ]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://datnuochoaky.com/?p=13</guid>
		<description><![CDATA[Văn hóa Mỹ Có lẽ hai cụm từ mà mọi người được nghe nhiều nhất hàng ngày ở Mỹ là “cám ơn” và “xin lỗi”. Người Mỹ nói lời cám ơn bất cứ chuyện lớn, chuyện nhỏ, mỗi khi ai đó làm điều gì giúp mình. Vợ cám ơn chồng vì ông ấy đi lấy giúp mình]]></description>
				<content:encoded><![CDATA[<div id="stcpDiv"><img class="alignleft featured_image wp-post-image" src="http://thexanhmy.com/wp-content/uploads/2013/10/mot-net-van-hoa-my-cam-on-va-xin-loi-3-300x200.jpg" alt="Một nét văn hóa Mỹ “Cám ơn” và “xin lỗi”" width="300" height="200" /></p>
<div class="entry clearfix">
<p>Văn hóa Mỹ</p>
<p>Có lẽ hai cụm từ mà mọi người được nghe nhiều nhất hàng ngày ở Mỹ là “cám ơn” và “xin lỗi”. <em>Người Mỹ</em> nói lời cám ơn bất cứ chuyện lớn, chuyện nhỏ, mỗi khi ai đó làm điều gì giúp mình. Vợ cám ơn chồng vì ông ấy đi lấy giúp mình ly nước, chồng cám ơn vợ vì pha cho mình ly café buổi sáng, hay nấu cho mình bữa ăn tối, mẹ cám ơn con vì đã giúp mẹ dọn dẹp sau bữa ăn tối…</p>
<div></div>
<p>Trong gia đình, các thành viên không “take things for granted”, cho rằng “đó là nhiệm vụ của bà ấy, của ông ấy, của con mình” phải làm. Mọi người trong gia đình mình luôn đón nhận những điều người khác làm cho nhau với sự trân trọng và lòng biết ơn.</p>
<div></div>
<p>Không riêng gì trong gia đình, mà đối với cha mẹ, anh chị em ở xa, hoặc bạn bè ở chỗ làm, hay hàng xóm… khi ai đó làm gì giúp mình, hoặc cho hay tặng cái gì đó… người ta thường gọi điện thoại cám ơn, hoặc trang trọng hơn thì viết vài dòng “thank you” để gửi, bày tỏ lòng biết ơn. Trang trọng thì mua thiệp “Thank You card”, một tấm thiệp nhỏ, viết vài dòng để gửi, thân mật thì có thể viết trong một tấm note card rồi cho vào phong bì và gửi đi.</p>
<div></div>
<p>Khoảng một tháng trước, cô S. là hàng xóm của mình mới sinh em bé (hình 2). Thấy vợ chồng nó lu bu nên mình nấu bữa ăn tối cho cả gia đình, để vợ chồng S. rảnh rỗi, có thì giờ chăm sóc em bé. Mình nấu trước ở nhà, trưa trưa thì mang qua để nó biết mà không phải lo chuẩn bị nấu buổi ăn tối. S cám ơn rối rít khi nhận đồ ăn, mấy ngày sau S mang đồ qua trả kèm theo tấm thiệp cám ơn (thiệp màu tím trên đầu – nó luôn viết sai tên mình là “Tu” thay vì “Thu”).</p>
<div></div>
<p>Phía dưới là thiệp cám ơn của bà chị chồng của mình, chị Chris. Hè vừa rồi, chị bay qua châu Âu, dự định nghỉ hè ở đó 6 tháng, nhưng mới đi được hơn 1 tháng thì hay tin bố chồng mình bị bệnh. Chị ở Đức, nhưng trong lúc nhận được tin thì đang đi chơi ở Anh, nên từ Anh chị bay thẳng về nhà ông bố mà không kịp quay lại Đức để lấy đồ đạc, nên không mang theo laptop. Chị ở chăm sóc bố thời gian dài mà không có laptop, ông xã mình qua thăm cụ, có mang theo laptop nên để lại cái laptop của ổng cho chị ấy xài. Sau khi chị về nhà và nhận được laptop của người bạn bên Đức gửi qua, chị gửi laptop trả lại cho ông xã mình, kèm theo cái thiệp cám ơn. Câu cuối là: Em là người em và (chị hy vọng) là người bạn tuyệt vời. Yêu em nhiều – “You are [a] wonderful brother and (I hope) friend. I love you mucho.” (Mucho là tiếng Spanish).</p>
<div></div>
<p><img class="aligncenter" src="http://www.dautumy.us/uploads/images/mot-net-van-hoa-my-cam-on-va-xin-loi.jpg" alt="Một nét văn hóa Mỹ “Cám ơn” và “xin lỗi”" width="539" height="605" /><em>Những lời cảm ơn của cô hàng xóm gửi cho mình, sau khi mình nấu ăn<br />
cho gia đình cô. Phía dưới là những dòng cám ơn của chị chồng mình, gửi cho<br />
ông xã, cảm ơn ông ấy đã cho chị mượn laptop.</em></p>
<div>
<p>Thường khi tổ chức đám cưới cũng vậy, sau khi đám cưới xong, đôi vợ chồng mới cưới viết thiệp gửi tới từng gia đình để cám ơn bạn bè và người thân đã bỏ thì giờ tới dự đám cưới của mình.</p>
<div></div>
<p>Tương tự như “cám ơn”, “xin lỗi” cũng được <em>người Mỹ</em> dùng khá nhiều trong ngày. Đôi khi người ta xin lỗi mặc dù thật sự chẳng phải lỗi, chẳng hạn như khi đi mua sắm, vô tình đi trước mặt ai đó, làm cản đường đi của họ, thì dừng lại nói “I’m sorry. Am I in your way?” Nghĩa là: Xin lỗi, tôi cản đường của bạn phải không? Hoặc cả 2 người đi mua sắm ở siêu thị, đi từ 2 hướng khác nhau, vô tình đối mặt nhau, thì cả hai đều nói lời xin lỗi nhau, rồi cười và tiếp tục đi mua sắm.</p>
</div>
<p><em><img class="aligncenter" src="http://www.dautumy.us/uploads/images/mot-net-van-hoa-my-cam-on-va-xin-loi-2.jpg" alt="Một nét văn hóa Mỹ “Cám ơn” và “xin lỗi”" width="466" height="353" /></em></p>
<p>Khi lái xe bị đụng nhau, <em>người Mỹ</em> thường xuống xe rồi đôi bên xin lỗi nhau, sau đó trao đổi bảo hiểm. Nếu chỉ bị trầy sướt nhẹ, không có thương vong, người ta thường gọi cho hãng bảo hiểm, để bảo hiểm 2 bên điều tra tìm xem lỗi của ai để quyết định bảo hiểm bên nào sẽ bồi thường. Nếu lỗi của mình thì bảo hiểm của mình bồi thường cho người kia, nên không việc gì phải cãi nhau.</p>
<div></div>
<div>Những ứng xử, xã giao thông thường (common courtesy) trong <em>văn hóa Mỹ</em> như “cám ơn” hay “xin lỗi”, xem ra nhỏ nhưng có tác dụng rất lớn, có thể giúp tránh làm phiền lòng những người xung quanh hay người thân của mình, tránh những cãi vả không cần thiết, cũng như giúp ngăn chặn những hành động khác có thể dẫn đến bạo lực.</div>
</div>
</div>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://datnuochoaky.com/mot-net-van-hoa-my-cam-on-va-xin-loi.html/feed</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
		</item>
	</channel>
</rss>
